Nhiều giáo viên và phụ huynh từng chia sẻ một nỗi trăn trở chung: “Tại sao con không còn hứng thú với việc học?”, “Sao các em lại thấy môn học khô khan, xa rời thực tế?” Câu trả lời không đơn giản, nhưng một trong những nguyên nhân rõ ràng nhất chính là cách học hiện nay đang tách rời khỏi cuộc sống thật.
Giáo dục STEAM không phải là một phương pháp kỳ diệu giải quyết tất cả, nhưng nó là một hướng đi giúp đưa học sinh trở lại với niềm vui học tập nguyên bản – học để hiểu, để khám phá, để áp dụng, để tạo ra giá trị.
Khi học sinh được thiết kế một sản phẩm giúp đỡ cộng đồng, lập kế hoạch trồng thực phẩm sạch cho trường học, hay nghiên cứu một hiện tượng tự nhiên để bảo vệ môi trường sống quanh mình, các em đang học mà không bị áp lực “phải học”. Việc học trở nên có mục tiêu, có ý nghĩa, và quan trọng hơn hết – có cảm xúc.
Cảm xúc tích cực là chất xúc tác mạnh mẽ trong quá trình học. STEAM tạo ra những tình huống học tập thực tiễn và sáng tạo, nơi học sinh được làm chủ dự án, được thể hiện cá tính, và được trải nghiệm thành công lẫn thất bại trong an toàn. Từ đó, các em phát triển năng lực một cách toàn diện mà không cảm thấy bị “ép buộc”.
Đối với giáo viên, đây cũng là hành trình làm mới chính mình. Thay vì dạy những tiết học lặp lại qua năm tháng, giáo viên STEAM được khám phá cùng học sinh, tạo ra những lớp học luôn sống động, thay đổi và không ngừng mới mẻ. Nhiều thầy cô đã tìm lại được động lực nghề nghiệp khi thấy học sinh thực sự say mê với bài học mà mình thiết kế.
Giáo dục STEAM không chỉ là một mô hình, mà là một cách tư duy – tư duy đặt người học vào trung tâm, tư duy hướng tới giải pháp, tư duy gắn học với cuộc sống. Và khi việc học trở lại với đúng bản chất khám phá và sáng tạo của nó, học sinh sẽ không chỉ học tốt hơn, mà còn hạnh phúc hơn.

